NỘI DUNG & THỂ LỆ   THAM GIA CHIA SẺ
210 lượt thích
Vu Lan Hiếu Hạnh

 

VU LAN HIẾU HẠNH

 

Tuổi thơ nay, đã mãi đi xa rồi

Đâu còn giây phút, vui cười hồn nhiên

Lưu luyến mãi những phút giây đầu tiên

Của mẹ hiền, vỗ về và chăm sóc.

 

Ôi nhớ lắm những buổi chiều thứ bảy

Khi con về sau mỗi tuần xa nhà

Bó rau xanh mẹ hái thêm nhiều hơn

Cho con trẻ, bữa ăn thêm đậm đà.

 

Để có tiền cho con sang tuần mới

Gánh rau xanh, mẹ phải gánh đường xa

Mùa đông tê tái, gió thêm lạnh buốt

Đôi vai gầy, thêm nặng trĩu đường xa

 

Nghĩ tới con mẹ rảo bước nhanh hơn

Lòng ấm lại, mỗi khi cơn mưa đến

Gánh rau nặng, thấu lòng người nhẹ bớt

Vì con trẻ, tiếp sức mẹ khõe hơn

 

Nay lớn khôn, khi quay đầu nhìn lại

Mẹ đã già, mái tóc nhuộn màu sương

Mắt thêm sâu những đêm dài suy nghĩ

Da sạm đen bởi vệt nắng thời gian

 

Đếm thời gian con vẫn chưa hiểu hết.

Công lao mẹ hiền ngày đêm nặng gánh,

Nuôi lớn con trưởng thành ngày hôm nay

Để con thơ chắp cánh khẽ vụt bay

 

Tìm tương lai sáng tỏ, ở ngày mai

Và con mong thời gian hãy ngừng lại

Để con trẻ đền đáp những công ơn

Khi thời gian! Không trở nên quá muộn

 

Nay! Rằm tháng bảy Vu lan về

Con tặng mẹ nụ hoa hồng mỏng manh.

Cài lên ngực! Của Mẹ hiền yêu dấu

Ẩn trong cánh hoa, là tấm lòng thành

 

Của con trẻ, xin kính dâng tặng Mẹ

Chúc Mẹ hiền mãi mãi sống cùng con

Để mỗi khi mùa Vu Lan lại về

Con sẽ mãi được tặng Mẹ nụ hoa.

 

Bài chia sẻ mới nhất
241 - LỄ TRAO GIẢI CHƯƠNG TRÌNH CHIA SẺ

Cả nhà ơi, Vào lúc 19h ngày thứ năm tuần này 09/09/2013 BTC sẽ tổ chức lễ trao giải tại quán cà phê Touch 88 Nguyễn Thị Minh Khai, Phường 6, Quận 3, TP.HCM. Thành phần tham

240 - Người cha của tôi !

Tôi là con út trong một gia đình có sáu anh chị em. Tuổi thơ tôi cứ thế lớn lên theo những chuyến xa nhà lênh đênh trên biển của ba, có khi là vài

239 - Đã bao lần con thất hứa với mẹ

Vậy là con sống xa quê hương gần 13 năm rồi mẹ nhỉ, mỗi khi nhớ về quê hương, thì hình ảnh đôi mắt ngân ngấn lệ, u buồn của mẹ lại hiện về, con

238 - Ba mẹ tôi

Ba mẹ tôi là những người rất bình thường.họ đều là những người sinh ra trong gia đình đông con,có một tuổi thơ vất vả.Ba mẹ đều chẳng biết bao nhiêu con chữ nhưng từ

237 - Hương Ngọc Lan và đôi mắt mẹ!

Hà Nội vào thu se sắt lạnh, cái lạnh đã thấm cả vào thơ Xuân Diệu: “ Đã nghe rét mướt luồn trong gió/ Đã vắng người sang những chuyến đò”.  Chẳng biêt tự bao giờ con

236 - Thư gửi Ba thương,

Con cảm ơn Ba đã cho chúng con cuộc sống này, cảm ơn Ba đã vất vả vì chúng con, cảm ơn Ba đã nghiêm khắc với chúng con, cảm ơn Ba đã sống khỏe

235 - Vết chân chim…

Con còn nhớ như in mỗi lần Mẹ thường hay hỏi con rằng" Con có thương Bố mẹ không" , con bé nói khẽ" Có mẹ ạ, nhiều thật là nhiều" rồi Mẹ lại tiếp

234 - Đôi mắt của mẹ

Con chưa bao giờ cài hoa hồng trên ngực áo mỗi mùa vu lan Cũng ngại ngùng chưa biết nói một lời ơn mẹ… Nhưng tình mẹ mênh mang như trời bể Vẫn luôn ấm nồng trong trái

233 - Đôi mắt mẹ

Người ta vẫn thường tả đôi mắt mẹ mình đẹp lắm, đôi mắt sâu, u buồn hay đôi mắt dịu dàng.   Đôi mắt mẹ, theo đúng "chuẩn" không phải đôi mắt diễm lệ. Hàng mi thưa

232 - Đôi mắt diệu kì

Đôi mắt mẹ - đôi mắt diệu kì Chứa đựng biết bao nhiêu cảm xúc Niềm vui, nỗi buồn hay hạnh phúc,… Cho con cảm nhận được yêu thương.   Đôi mắt theo con mọi nẻo đường Tượng hình chín tháng,